
Nguyên ngày qua con sốt… Mẹ sợ nhất những ngày con bịnh vì con chẳng chịu uống thuốc, vì mẹ sợ con bỏ sửa, bỏ cơm rồi sẽ sụt cân mất thôi.
Đêm qua con lại sốt, con trăn trở, bứt rứt, đỏ cả người… con khóc… Ôm chặt cổ Mẹ, con khẽ rên… Mẹ đau thắt lòng… Con đã ngủ im, nhưng Mẹ chẳng thể nào chợp mắt được.
3 giờ sáng, con trở mình… con khóc nhiều hơn khi quay qua chẳng thấy Mẹ, Mẹ từ phòng ngoài pha thuốc vội chạy vào khi nghe tiếng con hét lên.
Con thức, Ba cũng thức… Con đòi xem phim “Chuột Mèo”, rồi con uống sữa, uống thuốc…
4 giờ sáng, con ngủ ngon, tay ôm chặt cổ Mẹ… Mẹ vẫn không ngủ được, Mẹ sợ con khóc, con mất giấc ngủ…
Thế rồi trời sáng, cái nóng đã dịu đi trên trán con. Đến gặp bác sĩ, con cười tươi vòng tay chào, mở miệng to cho bác sĩ khám… Nhìn bao thuốc trên tay Mẹ, con hỏi: “Mẹ ơi thuốc này không phải của Sunny mà, phải không?”
Views: 31
