“con không giận mà chỉ… buồn thôi”

Sáng, 7 giờ kém 10, gọi con đến hơn 5 lần, con vẫn không nhúc nhích.
Mẹ ngồi chờ 10 phút, lại gọi tiếp, con mở 1 mắt ra, nheo nheo…lăn qua ngủ tiếp.
Mẹ lại chờ 5 phút, lay mạnh hơn chút nữa. Con ngồi dậy khóc nức nở.

– Con muốn ngủ thôi!
– Con muốn ngủ sao tối qua không nghe lời mẹ ngủ sớm mà cứ nằm chơi?
– Con muốn ngủ thêm chút nữa (bắt đầu …mếu)
– Không, mẹ chờ con lâu lắm rồi, đến giờ đi học rồi, không ngủ được nữa.
– Con buồn ngủ quá à, mẹ! (khóc)

Mẹ bực quá, không chịu nổi, đánh con 3 roi, con tỉnh ngủ luôn. Vào đến phòng tắm là nói líu lo, quên mất mấy cái roi khi nãy.

Trên đường đi học…

– Con có nhớ hồi nãy tại sao Mẹ đánh con không?
– Dạ, vì con đòi ngủ, vì tối qua con thức khuya.
– Vậy mẹ dặn tối mấy giờ phải lên giường?
– Kim dài chỉ số 6, kim ngắn chỉ số 9.

Chiều đón về,

– Con có kể cô nghe là sáng nay bị mẹ đánh không?
– Dạ không, kỳ lắm, chỉ có mình mẹ và con biết thôi nha.
– Vậy Mẹ đánh con, con có giận Mẹ không?
– Con không giận mà con chỉ buồn thôi!
– Sao con buồn, Mẹ đánh con sai à?
– Dạ, không, vì con đau.

Mẹ cũng đau như con vậy, con gái à.

 

Views: 46

2 comments

  1. greenrose112 says:

    Đọc cái bài này thấy mẹ con Sunny thật đáng yêu. Ko bít từ bao giờ, mình rất thích đọc các mẩu chuyện về bé Sunny, về chuyện dạy dỗ con của mẹ bé. Con gái dễ thương quá mẹ nó ạh. Chỉ tưởng tượng ra cái lúc nói câu: "con ko giận mà con chỉ buồn thôi… vì con đau" mà thấy thương thế

Để lại một bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.