nắng Sài Gòn…

“… nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông…”

Đi xa… thật xa nhà… xa nửa vòng trái đất… một chuyến đi dài… Trở về, chợt nhận ra yêu và nhớ căn nhà của mình biết mấy. Nhớ con phố tấp nập người qua lại, nhớ tiếng xe ồn ã, vội vàng mỗi sáng, tiếng cánh chim bồ câu đập rộn rã bên hiên, tiếng lanh canh của chiếc chuông gió nơi cửa sổ, và nhớ nhất tiếng con gọi “Mẹ ơi!”mỗi sáng.

Ở nơi xa đó, cảnh đẹp đến nao lòng, chỉ dám thở nhẹ, thật nhẹ thôi vì cứ sợ những thứ xung quanh mình tan biến mất… Cái lạnh, lạnh khiến áo choàng không đủ ấm, khiến mình phải co ro lại, để mình chợt nhận ra cái đẹp ấy là của người, gần sát đây nhưng hoàn toàn xa lạ, lạc lõng. Cái lạnh ấy khiến mình nhớ vòng tay của chồng và thèm nắng ấm của SG quá!
Nơi ấm áp, bình yên này là tổ ấm, là yêu thương của mình… Là nơi gắn bó với biết bao nhiêu thứ. Là hạnh phúc, là niềm vui, là kỷ niệm…

Đi đâu, về đâu… cũng chỉ muốn quay về nơi này. Yêu SG biết nhường nào… vì là nơi có tất cả những người mình yêu thương.

Views: 41

1 comments

Để lại một bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.