violin, bài đầu tiên của con

“Ngoài hiên lá xào xạc đón gió
Trong phòng réo rắt vĩ cầm xưa…”

Những ngày đầu học đàn, mấy đầu ngón tay bạn đỏ tấy, hằn sâu vì bấm dây, xương quai xanh đỏ ửng vì chưa quen với cái gối đàn, tay cầm acces mỏi nhừ. Mắt bạn đỏ hoe vì đau và mỏi, nhưng miệng vẫn cười khi thấy mẹ xuýt xoa vì xót bạn quá.
Phải ngồi xem bạn tập cùng thầy và phải cùng bạn vật lộn với cây đàn, chịu đựng những âm thanh ò e điếc cả tai cùng bạn khi bạn tập đàn ở nhà vào những ngày đầu như thế mới thấy khi bạn kéo được một bài ngắn, rất ngắn như thế này thôi là cả một sự cố gắng rất lớn của bạn, mới cảm nhận được niềm hạnh phúc, tự hào của mẹ về bạn như thế nào.

Bạn dặn mẹ không được post lên vì bạn biết tiếng đàn chưa hoàn chỉnh. Tôn trọng ý muốn của bạn nên mẹ không post lên fb mà chỉ cất vào đây, ghi nhận sự cố gắng, nổ lực của bạn và đánh dấu niềm vui, hạnh phúc của mẹ.
Một ngày nào đó, có một nghệ sỹ violin, nghệ sỹ violin của mẹ, có thể lắm chứ (!), đọc lại những dòng chử này, nghe tiếng đàn chập chững này sẽ hạnh phúc và tự hào với tuổi thơ của mình biết mấy. :love:

Views: 41

4 comments

Để lại một bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.