Cô ấy… và tôi

Từ khi cô ấy chuyển sang học violin, trên xe và trong phòng ngủ của tôi chỉ còn những điã CD của Vanessa Mae, của Ikuko Kawai và của Katica Illenyi. Và mỗi khi nghe Katica Illenyi kéo violin bài El Choclo thì uớc mơ trong tôi như đuợc chắp thêm cánh.
Tôi âm thầm đặt uớc mơ của mình lên vai cô ấy, nhưng tôi vẫn cứ giấu kín trong lòng, tôi sợ bờ vai bé xíu ấy sẽ nghiêng mất vì tôi.

Mỗi buổi chiều, sau khi đi học về, sau khi cô ấy thoả thuê với các món snack và sưã yêu thích thì tôi cùng cô ấy ở một góc riêng của chúng tôi, một góc nơi phòng khách, dành riêng cho âm nhạc.
Và khi hai cây kim đồng hồ thẳng hàng ở số 12 và số 6, cô ấy bắt đầu mở hộp đàn, kê lại giá nhạc, bắt đầu những nốt đầu tiên. Tôi ngồi đấy, vỗ tay bắt nhịp, mắt không rời sheet, tay vẫn cứ vỗ đều…. Xong phần luyện hợp âm, cô ấy bắt đầu buông đàn, sà vào lòng tôi, đòi đuợc ôm, đuợc vuốt ve, và đuợc nghe những lời có cánh. …

Trời ơi, để có đuợc như thế, chúng tôi đã từng phải vật lộn với cây đàn, với chiếc gối đàn kê nơi vai luôn làm cô ấy khó chiụ, cây vĩ chẳng chiụ nghe lời, cứ rung lên bần bật theo mỗi lần cô ấy kéo. Tiếng đàn cứ như siết vào tai, lúc rền rĩ, lúc rít ró… những ngón tay tím đỏ như bị cắt vào thịt. Và rồi nuớc mắt… Nuớc mắt tuôn xuống theo từng nốt nhạc… cứ thế… cô ấy vưà khóc, vưà vật lộn với cây đàn. Tôi ở đấy, hết ôm guơng mặt đầy nuớc mắt ấy dỗ dành, rồi lại xuýt xoa hôn lên những ngón tay tím đỏ… , nhưng cũng không thiếu những lúc chúng tôi giận nhau vì tập mãi mà cô ấy vẫn không vuợt qua đuợc chỉ 5 nốt nhạc.
Mỗi khi giận nhau, mỗi khi tôi la lên vì tức giận, cô ấy im lặng rơi nuớc mắt… Tôi thấy tim mình thắt lại, tôi ân hận, tôi hối tiếc …. tôi đã lỡ lời. Để rồi tối hôm đó, khi cô ấy ngủ say, trong ánh sáng mờ nhạt của phòng ngủ, tôi cúi xuống thật sát guơng mặt trắng hồng, ngắm nhìn hàng mi cong dài, đặt lên đôi má mịn như phấn ấy những nụ hôn thật sâu, thật dài. Khi ấy… tôi khóc. Tôi tự dằn vặt mình. Tại sao không biết kềm chế, tại sao không quay đi, hít thật sâu vào rồi lại xem những sai lầm ấy nhẹ nhàng hơn. Dặn mình rất nhiều lần phải biết tiết chế cảm xúc khi giận dữ để đừng làm tổn thuơng con, dù chỉ vài câu la mắng.

La con, điều đó nguời mẹ nào cũng có, nhưng tôi, tôi xem cô ấy là bạn, là nguời tôi chia sẻ mọi thứ, là hy vọng, là niềm tin, là tình yêu suốt cuộc đời. Vì vâỵ, tôi luôn tôn trọng những quyết định mà cô ấy cho là quan trọng. Từ việc cô ấy thích ăn gì, thích mặc áo quần như thế nào mỗi khi đi ra ngoài, nghe những bản nhạc gì, đọc sách gì. Luôn lắng nghe một cách nghiêm túc mỗi khi cô ấy cần trò chuyện, luôn suy nghĩ, đắn đo cùng cô ấy mỗi khi cô ấy có những thắc mắc khó tìm câu giải đáp.
Mấy hôm nay cô ấy quan tâm đến lịch sử và địa lý. Cô ấy thao thao về các vị vua, quan từ thời vua Hùng đến triều Nguyễn. Cô ấy thuộc làu làu tên 51 dân tộc Việt Nam, giải thích cho tôi về miền cao nguyên, trung du và đồng bằng… Câu chuyện cứ dài mãi không dứt trên suốt đuờng từ truờng về nhà.

Sáng nay, cô ấy chợt nhớ bỏ quên đôi vợt cầu lông từ ngày đi học, rủ rê mãi chẳng có ai cùng chơi, nhìn cô ấy tiu nghỉu mà phát tội. Tôi chơi cùng cô ấy vài luợt rồi cô ấy lại chợt nhớ đến cây đàn. À, thì ra 9h rồi, giờ tập đàn rồi. Cô ấy bắt đầu tập bài Fur Elise.
Sáng nay, một buổi sáng thật đẹp dù trời không nắng, khi tiếng đàn cô ấy tròn trịa, nhịp nhàng…. 45 phút qua thật nhanh.

Chúng tôi lại cùng nhau tới truờng, trời đang chuyển mưa. Mưa bắt đầu giăng mù truớc mặt. Tiếng cuời của cô ấy trong trẻo đến lạ khi mưa làm uớt tóc, khi xe chaỵ nhanh hơn để kịp trốn mưa.

Giờ này cô ấy sắp tan truờng, mưa vẫn chưa bớt đi chút nào…

Views: 26

Để lại một bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.