
Mỗi buổi chiều, đúng 6h, mặc kệ mọi nguời trong gia đình làm gì, mặc kệ ngoài con hẻm kia ồn ào hay tĩnh lặng… Ở nơi này, góc nhỏ của phòng khách, là khoảng không gian riêng của chúng tôi…. Bỏ lại những muộn phiền riêng tư, những bận rộn của công việc, những lo toan hàng ngày… chúng tôi cùng nhau chăm chú vào những nốt nhạc bé xíu xiu, cùng nhau đếm nhịp, cùng nhau hoà quyện và lắng nghe tiếng đàn còn ngọng nghiụ, chập chững của chính mình…
Học đàn… không phải để biểu diễn, không phải để chaỵ theo mốt thời thuợng nào đó… mà là để chúng tôi cùng nhau có những khoảng thời gian, không gian như thế này. Để nguời yêu nhỏ của tôi tự tin nhưng nhẹ nhàng, để tôi vẫn diụ dàng và kiên nhẫn, để cùng nhau cảm nhận những giai điêụ ngọt ngào của từng nốt nhạc, để dành cho nhau những nụ hôn lên những ngón tay tím đỏ và những cái ôm siết chặt khi vuợt qua đuợc một đoạn nhạc trúc trắc, khó khăn…
Hạnh phúc đơn giản chỉ là thế… là những khoảnh khắc chìm đắm trong tiếng réo rắt của vĩ cầm, đôi khi rất khó nghe, rất khó cảm nhận. Là ánh mắt rưng rưng, đỏ hoe khi mãi vẫn không tròn một nốt nhạc…. Là mái tóc dài buông hững hờ, là cánh tay trắng muốt nâng nhẹ đàn …
Tôi giữ lại những buổi chiều ngọt ngào thế này để thấy lòng mình luôn hạnh phúc….
Views: 29
