
“Quan trọng đến mấy, cứ cách xa rồi cũng thành xa lạ
Yêu thương đến mấy cứ im lặng rồi cũng sẽ nhạt nhoà.”
Đọc những tản văn của Anh Khang, thoáng qua mấy trang đầu thấy tình cảm trẻ con quá, cảm xúc tình yêu của tuổi mới lớn nhưng càng đọc càng nhận ra ai cũng có một thời như thế.
Lang thang xuống China Town và Bugis trưa nay, chợt nhớ ngày này 7 năm trước cũng lang thang một mình trên những con phố nhỏ tấp nập người…Cũng cái nắng hanh hao, vàng vọt, cũng tiếng lanh canh chuông gió dọc con phố dài… Cũng bước chân lặng im và cảm giác đắm chìm vào khoảng không gian như chỉ riêng mình với kỷ niệm. Bao nhiêu cảm xúc cứ ùa về và cứ mặc nhiên để những suy nghĩ lang thang, quanh quẩn…
…Uh, thôi thì im lặng… để mọi thứ nhạt nhoà…
Views: 24
