
Sáng qua chở em đi ăn sáng, trên đường về chẳng thấy em ríu rít như mọi khi mà nghe tiếng em đếm… 123, 124, 125, 126…Hỏi con đếm gì đó. “Con đếm xem coi về đến nhà là tới số mấy”. Hơ, mẹ hơi sững người, tuổi thơ lại ùa về….
Ngày mẹ bé xíu xiu, bé hơn con bây giờ nhiều. Mỗi khi ngồi sau lưng ông ngoại, trên chiếc xe đạp, trên đường từ nhà bà nội về, mẹ cũng đếm. Lúc thì đếm xe chạy trên đường. Mà khi đó xe ít lắm, thỉnh thoảng lướt qua vài chiếc. Có hôm xe đạp nhiều quá thì đếm xe máy. Một quãng đường xa từ Phú Nhuận về Q5 mà chỉ có chưa tới hai mươi chiếc xe máy. Rồi có lúc thì đếm nhà. Mẹ và mami chia nhau, đứa đếm bên trái, đứa đếm bên phải. Về đến nhà, số lung tung, chẳng còn biết đếm tới bao nhiêu, thế là hai chị em lại tranh nhau số ai đúng.
Rồi có hôm về khuya, ông ngoại sợ hai chị em ngủ gục, kêu hai chị em thay nhau hát. Ui trời, hát có nổi đâu, cứ ư ư trong miệng, mắt thì nhíu lại, ngủ gục luôn.
Giờ con cũng vậy. Nhìn con cứ mãi mê đếm, về đến nhà lại lẩm nhẩm chia coi là bao nhiêu phút. Hic, đếm nhanh hơn kim đồng hồ mà chia gì.
Em giống “ông bảo vệ” là thấy ghen tỵ gì đâu á. Còn cái nào giống mẹ là trong lòng gào lên sung sướng “Em giống mẹ, em giống mẹ, em giống mẹ…. quá đi!”
Trời ơi, tớ đang được ngắm nhìn tuổi thơ của tớ. À mà ngày xưa tớ có xinh như thế không nhỉ?
Views: 38

Đọc ma thích quá an, cho e xem cái hình tuổi thơ đi, e sẽ nói cho c biết c xinh đến cơ nào he he
Mẹ Nghi Nguyen có tài văn chương, viết bài nào đọc cũng dễ thương, ngưỡng mộ quớ !
Thua xa kkk