Em đâu dám nghĩ tới chuyện ngày mai
Bởi thừa biết chỉ hôm nay là thật
Những điều mình thường hay sợ đánh mất
Lại bị cắp đi rất đỗi bất ngờ
Chuyện tình yêu muôn đời chẳng giống thơ
Nên chẳng dám lãng mạn nhiều hơn nữa
Lỡ đâu giống người đàn bà vò võ cười bên cửa
Y như trong trang tiểu thuyết diễm tình
Tình yêu vẫn còn đấy thôi phải không anh
Dẫu bao lứa đôi đã trao cho nhau lời ly biệt
Chẳng có gì vĩnh viễn đâu…em biết
Nên chắc gì hai đứa mình mãi thuộc về nhau
Nào dám mơ cao sang hạnh phúc bạc đầu
Có thể mới qua ngã tư kia thôi anh đã thành xa lạ
Có thể lắm…một ngày chỉ còn mình em nấn ná
Đứng trước đèn xanh sợ bước quay về
Sợ tương lai, bây giờ và cả những ngày qua
Sợ anh lạnh lùng sợ luôn cuồng nhiệt
Sợ sự sống và sợ muôn lần cái chết
Sợ vô cùng nên đâu dám…vui đâu
Em đã yêu và đang muốn yêu anh
Chỉ như thế là điều thật nhất
Đâu dám nghĩ gì hơn chỉ ráng hiền như thường nhật
Để mai này anh có quên cũng không dễ quên
Mà…
Ai mà biết được lòng dạ người ta…
Views: 35
