Lâu lắm rồi mới lại cầm cọ, tay lấm lem màu. Vẽ nhiều lắm rồi nhưng chưa có bức nào cho con dù con mãi là bức tranh đẹp nhất mà mẹ đã và sẽ vẽ suốt đời. Tặng con... Continue reading →
Bạn hỏi “Mẹ nhìn rất hiền, con lại rất cá tính, làm sao mẹ kềm được con ngoan vậy?” À, hình như mình chưa có bao giờ có khái niệm “kềm” con. Ngày nhỏ, con thích leo trèo, để cho... Continue reading →
Giá yêu đủ thôi để em còn là em, anh còn là anh Chúng ta vẫn còn đủ tâm can cho người sau nữa Em và anh vẫn khang trang như ngôi nhà nhiều cửa Gió thốc một lần… vẫn... Continue reading →
Đằng sau từng lời hờ hững Là tháng năm sắp qua rồi Đằng sau nụ cười hạnh phúc Là tiếng khóc lúc không người Một ngôi nhà vắng, Một đêm trắng như những nỗi buồn trong đêm mùa đông Hay... Continue reading →