
Ngày này năm trước, năm trước nữa, rồi mỗi năm trước nữa… nàng ở Hanoi. Khi ấy, Hanoi giao mùa…
Cứ mỗi đầu tháng Tư, từng con phố nhỏ Hanoi nơi đâu cũng thấy hoa loa kèn. Những nụ hoa chưa nở, lóng lánh nước được chất đầy trên chiếc rổ nằm sau yên xe đạp, cứ thong thả chạy dài trên phố.
Chỉ nở một lần trong năm, không rực rỡ như hoa hồng, không hoang dại như cúc họa mi, hoa loa kèn mong manh, hương thơm nhẹ, trắng tinh khiết… đủ làm xao lòng nàng.
Hanoi, những ngày này tiết trời chưa nhiều nắng, cái se lạnh cũng vừa dứt bằng những cơn mưa nhẹ, vừa thong thả, vừa vội vàng…
Ở đó, những con đường quanh Hồ Gươm, con phố nhỏ Lý Đạo Thành, những vỉa hè khu phố cổ… đã giữ rất nhiều, rất nhiều kỷ niệm của nàng. Kỷ niệm nào cũng đẹp…
Và vẫn còn ở đó câu thơ nhắn gửi cho nàng,
“…kỷ niệm, dẫu đẹp thế nào… cũng gởi lại đây thôi…
Để ai mỗi lần ghé qua lại lấy
Chút hơi lạnh tàn đông
Chút phớt hồng trên má…
Chỉ vậy thôi, anh về…
Cất kỹ nỗi nhớ dùm anh nhé, phố-trong-sông”
Views: 51

Nàng hạnh phúc nhé