“…bàn tay em nhẹ nhàng rây bột
anh về nghe thơm hương bánh quen…”

Mình thích ăn ngọt, con cũng thích ăn ngọt, chỉ có chồng là không thích. Thích ăn bánh nên thích làm, thích mua sách về các loại bánh để nghiền ngẫm, thích ngắm nghía sờ mó những cái khuôn bé xíu, những cái máy xay, máy nướng…. Nhìn ngắm thôi chưa đủ, phải rinh về làm của riêng. Làm của đâu chỉ cất vô tủ, phải vọc đủ thứ… hư lần này, làm tiếp lần khác, làm được mới thôi.
Chồng nói, em làm bánh hao hơn người ta gấp 10 lần, để đi mua ăn còn rẻ hơn. Ôi, làm sao chồng hiểu được cảm giác thích thú khi nhìn con ăn bánh của mẹ làm một cách rất “thưởng thức” để mà còn “nhận xét và góp ý” nữa chứ đâu phải chỉ ăn thôi. Cảm giác của những lần mẹ bày đồ ra làm là con rây bột, cân đường, làm đường bột bay tứ tung… Đánh trứng xong, con quẹt một miếng liếm, mẹ quẹt một miếng liếm, trứng dính lên tới trán. :p
Làm riết rồi chồng cũng phụ một tay, phụ nhào bột, cán bột…. chồng nhồi bột mệt quá nên mua tặng sinh nhật vợ luôn cái máy nhồi. Cám ơn chồng đã hiểu em. :love: …
Views: 34

Update hình ảnh baby đi em. Được bao lâu rồi ha? Trộm vía, nay chắc em bé dễ thương lắm!
Nhìn đồ làm bánh của chị em ghiền quá! 🙂 Em qua bên này cũng bon chen mua máy đánh trứng rồi làm được vài cái bánh là nghỉ giải lao vì tới ngày sinh ròi 🙁 Lại thêm nhà em chỉ có 2 vợ chồng (giờ thì có thêm nhóc con rồi) nên làm bánh xong chỉ có mình em thưởng thức (vì chồng em ko khoái ăn đồ ngọt)…hix…em cũng sợ mập nên làm từ từ để ăn từ từ thôi, làm liền liền là lên kg vùn vụt! 😀 Đành vô blog nhà chị nhìn cho đỡ ghiền thôi! 🙂