
Chiều tối cuối năm, chạy xe lang thang trên phố, bất chợt bắt gặp chiếc xe đạp treo đầy kẹo bông gòn khiêm tốn dựng sát một góc lề đường giữa những đèn hoa rực rỡ, giữa những xe bong bóng, kẹo kéo đủ màu. Tấp xe vào lề, con nhảy ùa xuống chạy vội đến bên chiếc xe đạp với những đám mây nhiều màu kia đầy hớn hở…
Kẹo bông gòn, trong kí ức tôi không còn là kẹo ngọt để ăn mỗi khi thèm quà vặt, mà đã trở thành những đám mây nhiều màu sắc dệt lên vùng trời ngọt ngào cho tuổi thơ… …
Ngày đó, mỗi lần đi học về, bạn lại nắm tay tôi chạy tung tăng ra trước cổng trường. Cổng trường với những vệt loang của thời gian – nghèo nàn và bụi bặm nhưng lại có những hàng quà làm nao lòng bọn trẻ chúng tôi. Nào là quầy bánh kẹo bé xíu của bà Năm tóc đã bạc phơ và có nụ cười nhân từ của ngoại, nào là những que kem mát lạnh mà tôi phải xuýt xoa mỗi lần đưa lưỡi liếm v.v…
Nhớ nhất, yêu nhất là những cây kẹo bông gòn được cắm rất đẹp trên chiếc xe đạp cũ của ông già. Với ít tiền để dành, tôi và bạn lại tíu tít vây quanh ông, vui vẻ cười ồ với những câu pha trò của ông, và nôn nao chờ đợi những cụm mây ngọt lịm sẽ được tạo ra từ bàn tay nhăn nheo vì tuổi tác của ông.
Tôi rất thích ăn kẹo bông gòn, khi kẹo tan trong miệng, cảm nhận như mình vừa được nếm mùi vị của mây. Chắc mây trên trời cũng xốp xốp, thơm thơm, ngọt ngọt… như kẹo bông gòn.
Để có thể xem ông già làm kẹo bông gòn, tôi phải kiễng chân thật cao, bạn chạy đi tìm viên gạch, cho tôi đứng lên xem cho dễ vì tôi nhỏ và nhẹ cân nhất lớp.
Từ những cục đường nhỏ có màu trắng, xanh, hoặc đỏ, ông cho vào trục giữa thùng làm kẹo, và bật công tắc. Sức nóng tỏa ra làm cho đường tan chảy ra thành những sợi tơ mỏng manh, những sợi tơ trắng, xanh, đỏ kết lại thành những chòm mây bé xinh xinh. Những đám mây ấy quyện vào cái que tre dài, xoay tròn, xoay tròn tựa cụm mây trời. Ông cho những đám mây ấy vào bao nilông căng phồng mà ông đã chuẩn bị từ trước và buộc lên trên xe.
Thời gian đôi khi như mây trời, bay đi không trở lại. Những gì êm ái ngày xưa như kẹo bông gòn, tan ngay khi ta chạm đến. 30 năm trôi qua, ký ức ngọt ngào ngày xưa ùa về…
Nhìn con ngạc nhiên, háo hức với những sơi tơ mềm xốp ấy, sao nhớ ngày xưa quá đi thôi!
Views: 26
