
Chiều nay, vẫn vòng tay ôm chặt sau lưng… vẻ mặt nghiêm trọng, nghiêng người chồm lên phía trước một xíu, sợ mẹ nghe không rõ hay sao ấy…
- Mẹ, sáng nay con học mà trong đầu con không suy nghĩ được gì hết.
- Ủa, sao vậy?
- Vì con bị nấc cục. Đang giờ làm toán, con định viết lời giải, tự nhiên bị nấc cục, làm con quên mất tiêu là sẽ viết cái gì luôn.:(
- 😆 😆
- Mỗi lần như vậy, con bực mình cái cổ của con quá. Tự nhiên đang làm toán vui vẻ, cứ nấc nấc hoài làm quên hết trơn à. :irked:
- 😆 😆 😆 😆 😆
- Mẹ, không được cười nữa. Con bực mình quá mà sao mẹ cười.
- 😆 😆 😆 😆 😆 😆 😆 (Không lẽ dừng xe lại ôm bụng cười, hahahaha)
Views: 50
