Nhìn thấy số điện thoại của cô giáo lớp con, mẹ giật mình. Cô nói con mệt và sốt nhẹ. Mẹ cuống cuồng làm rớt luôn cái laptop xuống đất. Về nhà, con ăn cháo, uống thuốc, được một chút... Continue reading →
Từ khi cô ấy chuyển sang học violin, trên xe và trong phòng ngủ của tôi chỉ còn những điã CD của Vanessa Mae, của Ikuko Kawai và của Katica Illenyi. Và mỗi khi nghe Katica Illenyi kéo violin bài... Continue reading →
Vài tháng nưã con gái lên 9 tuổi. 9 tuổi… là tuổi biết giúp mẹ dọn bàn, lau chén, dọn phòng, lau kệ sách…. 9 tuổi… là tuổi biết những cái trứng gà trên chảo, những ly sưã cần cọ... Continue reading →
Mỗi đêm, khi con đã ngon giấc, mẹ lại tự hỏi rằng hôm nay, mẹ đã nói “Mẹ yêu con” chưa nhỉ? Mẹ hôn con đã đủ nhiều chưa? Mẹ đã ôm con đủ chặt chưa? …. Có bao nhiêu... Continue reading →
Sáng thứ bảy, là buổi sáng bạn ngủ nướng. Nói là ngủ nướng chứ bạn ngủ rất say, ôm chặt con cừu trong lòng, bạn vùi mình trong đống gối mền ấm áp, như “a basket of puppies” của bạn.... Continue reading →
Khí hậu SG nóng như thế này đi xe máy khá mệt vì đường đông, phải đội nón bảo hiểm, đeo khẩu trang, và mặc áo khoác. Chưa kể lúc mẹ mặc váy vì đi làm về thì việc ngồi... Continue reading →
05:16 Đêm qua con không thẳng giấc. Mẹ nhắm mắt nhưng tâm trí vẫn không ngủ, thức theo từng tiếng thở, tiếng trở mình của con. Mẹ có thể thức nhiều đêm không ngủ bên con, nhưng không thể không... Continue reading →
Còn 10 ngày nữa đến sinh nhật của con. Đêm qua, sau khi “thảo luận”, “trao đổi” và “thống nhất” với mẹ về việc thích có cái bánh sinh nhật như thế nào, thiệp mời ra sao, danh sách khách... Continue reading →
Khi ai đó vẫn còn mãi đi tìm vùng trời mơ ước của mình, thì nơi đây, Mẹ đã có cả một bầu trời bao la khi bên con… Mỗi ngày thứ bảy là một ngày đầy nắng, ngọt ngào... Continue reading →
Vậy là con học violin vừa tròn 06 tháng. Khó khăn và cực nhọc hơn khi học piano nhiều nhưng con vẫn trả lời mẹ rằng con thấy thú vị mỗi khi mẹ hỏi con đã nản, đã chán chưa.... Continue reading →